Tuổi thơ của tôi gắn liền với những ngày cuối năm rộn ràng. Đó là lúc cả nhà cùng nhau dọn dẹp, trang trí nhà cửa, treo câu đối đỏ và chuẩn bị mâm cỗ Tết. Tôi vẫn nhớ cảm giác háo hức khi được mặc quần áo mới, nhận lì xì và chạy tung tăng khắp xóm chúc Tết họ hàng. Với tôi, Tết ngày ấy không chỉ là ngày lễ mà còn là niềm vui giản dị, trong trẻo của tuổi nhỏ.
Khi lớn lên, có những năm tôi phải đón Tết xa nhà vì học tập hoặc công việc. Giữa phố xá đông đúc, dù đèn hoa rực rỡ đến đâu vẫn không thể thay thế cảm giác ấm áp nơi quê nhà. Chính những lúc xa quê mới thấy Tết quê hương quý giá biết bao. Và khi được trở về, chỉ cần bước qua cổng nhà, ngửi thấy mùi bánh Tết, nghe tiếng nói cười của người thân là mọi mệt mỏi trong năm dường như tan biến.
Ông bà và cha mẹ thường kể rằng ngày xưa Tết đơn sơ hơn nhiều. Không có nhiều bánh kẹo hay quần áo mới, nhưng ai cũng mong chờ vì đó là dịp đoàn tụ gia đình. Người lớn chuẩn bị Tết từ rất sớm, trẻ con thì chỉ mong đến đêm giao thừa để được thức khuya. Những câu chuyện ấy giúp tôi hiểu rằng giá trị thật sự của Tết không nằm ở vật chất, mà ở sự sum vầy, yêu thương và truyền thống gia đình được gìn giữ qua từng thế hệ.